Hoàng hôn dường như chợt hóa thành đêm đen. Trong ký ức tăm tối mịt mờ, vô số hình ảnh thi nhau ùa về tâm trí.
Chúc Nguyệt Hi nhớ lại những chuyện xưa cũ không muốn nhắc tới, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, lồng ngực phập phồng, vành mắt thoáng chốc đã đỏ hoe.
Sức mạnh trên người nàng bắt đầu cuồn cuộn tuôn trào, giọng nói cũng run rẩy: "Ta... phải... giết ngươi!"
Phạm Tinh Mâu vẫn nằm trên ghế, nheo mắt nói: "Giết ta ư? Để che giấu quá khứ của ngươi sao? Ngươi rất sợ những chuyện đó truyền ra ngoài đúng không?"




